Tại sao Pháp Luân Công bị bức hại tại Trung Quốc?

Tại sao Pháp Luân Công bị bức hại tại Trung Quốc?

Luôn luôn có một câu hỏi được đặt ra – tại sao một đất nước lại muốn bức hại một môn tập luyện tinh thần mà yêu cầu người ta trở nên trung thực hơn, tốt bụng hơn và khoan dung hơn? Nó dường như thật khó mà hiểu được.

Tu luyện Pháp Luân Công

Tu luyện Pháp Luân Công khiến con người trở nên lương thiện. Ảnh: Minh Huệ net.

Ông David Matas, một luật sư nhân quyền người Ca-na-đa và là đồng tác giả bản báo cáo về việc mổ cắp nội tạng bất hợp pháp từ các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc, đã nói rằng sẽ là dễ hiểu hơn nếu nhìn vào chính hệ thống xã hội mà người Trung Quốc đang sống.

“Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ), dường như không có lý do nào khác ngoài căn bệnh hoang tưởng của độc tài toàn trị, đã xem Pháp Luân Công như là một mối đe dọa về ý thức hệ cho sự sống còn của nó,” ông nói. “Nhưng nói một cách khách quan, Pháp Luân Công chỉ là một bộ các bài tập với một hệ thống các nguyên lý về tinh thần.”

Cựu lãnh đạo ĐCSTQ – Giang Trạch Dân, với việc khởi động cuộc đàn áp Pháp Luân Công, đã minh chứng cho mức độ của căn bệnh hoang tưởng này.

Trong một bức thư được viết vào năm 1999, nhưng được xuất bản vào năm 2006 dưới cái tên “Tuyển tập các bài viết của Giang Trạch Dân”, ông ta đã đặt câu hỏi về sự phổ biến của Pháp Luân Công và động lực của hàng ngàn học viên tại Trung Nam Hải, tổ hợp trụ sở lãnh đạo ở Bắc Kinh vào ngày 25 tháng Tư năm 1999.

“Liệu Pháp Luân Công có sự liên hệ nào với Hải ngoại và phương Tây? Có chuyên gia nào âm mưu và điều khiển sự kiện này? Đây là một tín hiệu mới, điều mà chúng ta phải hết sức lưu tâm. Thời kỳ nhạy cảm đã tới. Chúng ta phải có cách xử lý hiệu quả nhằm ngăn chặn điều tương tự lại xảy ra lần nữa,” họ Giang viết.

Bức thư đã đi xa hơn nữa, và chỉ vào ba khu vực được lưu tâm đặc biệt – Pháp Luân Công là một nhóm tập luyện toàn quốc với những người đi theo từ mọi giới, Pháp Luân Công có đặc tính tôn giáo và Pháp Luân Công được cho là có liên hệ với [các thế lực] bên ngoài Trung Quốc.

Những tiêu chí tương tự có thể được sử dụng để giải thích tại sao những nhóm Thiên Chúa Giáo, Cơ Đốc Giáo và Phật Giáo Tây Tạng (những người ở bên ngoài Tây Tạng) cũng đã bị bức hại.

Bức thư của Giang tiếp tục viết: “Tôi đã nhấn mạnh nhiều lần rằng chúng ta cần bóp nghẹt những thứ dường như là sự khởi đầu của một xu hướng không lành mạnh.”

Theo trang Web faluninfo.net (Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp), nhiều người đã cho rằng cuộc bức hại bắt nguồn từ sự kiện tập trung đông người nơi công cộng vào ngày 25 tháng Tư, nhưng sự thực là cuộc bức hại đã được khởi động từ vài ba năm về trước. Đó là bởi vì chính những sự quấy rối đã dẫn đến cuộc tụ tập của 10.000 học viên trong ngày 25 tháng Tư.

Mặc dù Pháp Luân Công là môn tập khí công lớn nhất tại Trung Quốc, với số lượng thành viên tầm từ 70 đến 100 triệu (nhiều hơn số lượng Đảng viên ĐCSTQ), không phải chỉ có môn tập khí công này là bị cấm.

Tập Pháp Luân Công tại Trung Quốc trước khi bị bức hại.

Tập Pháp Luân Công tại Trung Quốc trước khi bị bức hại. Ảnh: Tinh Hoa.

Trung Công, môn tập mà đã tuyên bố là có hơn 30 triệu người theo, cũng trở nên phổ biến trong những năm 90. Nhưng nó đã không bị quấy nhiễu và đã cố gắng để làm vừa lòng chế độ, tài trợ cho một số buổi lễ của các quan chức ĐCSTQ, bao gồm cả việc tổ chức lễ kỷ niệm ngày sinh nhật thứ 100 của Mao Trạch Đông và 60 năm cuộc Vạn lý Trường chinh. Tuy nhiên, nó cũng đã bị cấm cùng ngày với Pháp Luân Công.

Chín bài bình luận (Cửu Bình), một chuỗi các bài xã luận về lịch sử bạo lực của ĐCSTQ, đã cho rằng cuộc bức hại Pháp Luân Công chỉ là một sự tiếp nối các chiến dịch bạo lực mà ĐCSTQ đã sử dụng để nhắc nhở người dân về sự kiểm soát của nó. Cửu Bình đã trích dẫn lời của Mao Trạch Đông, người từng nói rằng Trung Quốc cần phải thực hiện Cách mạng Văn hóa cứ bảy hay tám năm một lần, và lưu ý rằng kể từ những năm 1950, không có thập kỷ nào mà không có một vài chiến dịch bạo lực nhắm vào đám đông.

Ông David Matas cho rằng điều cơ bản nhất chính là vì những nguyên lý của Pháp Luân Công – Chân, Thiện, Nhẫn – là điều mà chế độ lo sợ nhất.

“Những ai mà tin vào một trong số những nguyên lý này sẽ gặp rắc rối với chính quyền của Đảng Cộng Sản – một chế độ tàn bạo, hà khắc và bất trung thực. Hàng chục triệu người Trung Quốc tin vào cả ba nguyên lý này đã làm cho Đảng rùng mình.”

Như mọi người biết, ông Matas nói: “Cơn ác mộng lớn nhất của một kẻ lưu manh chính là một con người lương thiện”.

Tác giả: Zhang Tianliang & Shar Adams   

Xem thêm:

Sources:

BÀI LIÊN QUAN