“Được thôi, con yêu” – 2 câu chuyện xúc động về tình cha mẹ

1999

Khi bạn cho đi tình yêu, bạn sẽ nhận được tình yêu. Khi bạn gửi tặng đến người khác những lời chúc phúc chân thành thì bạn nhất định sẽ nhận được những phước lành như vậy. “Được thôi, con yêu” câu nói đơn giản nhưng ý nghĩa thật sâu sắc:  Với con, cha mẹ không từ chối bất cứ điều gì

tình mẹ

Câu chuyện xúc động về tình mẹ

Khi tôi bắt đầu lên giường đi ngủ đã là 11 giờ đêm, ngoài trời tuyết vẫn đang rơi.

Tôi rúc vào trong chăn và nhấc chiếc đồng hồ báo thức lên thì phát hiện nó đã chết từ lâu. Hoá ra tôi đã quên mua pin cho nó.

Trời lạnh như vậy, dậy sớm thật như cực hình. Vì vậy tôi thật sự không muốn thức dậy chút nào.

Tôi đã nhấc điện thoại và gọi một cuộc điện thoại đường dài với mẹ:

“Mẹ ơi, đồng hồ của con hết pin rồi, ngày mai con còn phải đến công ty để có một buổi họp quan trọng. Vì vậy mẹ có thể gọi con dậy vào 6h sáng mai được không?”

Mẹ tôi có vẻ đã vào giấc nên chỉ nói ngắn gọn rằng: “Được thôi, con yêu”.

Thế rồi khi chuông điện thoại reo vang cũng là lúc tôi đang chìm đắm trong giấc mộng đẹp, ngoài trời vẫn còn tối đen.

Giọng mẹ ấm áp trong điện thoại: “Con gái à, hãy dậy đi, hôm nay con còn phải tham gia buổi họp đó.” Tôi ngước đầu nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường và thấy mới 5h 40” mà.

Tôi bắt đầu càu nhàu với mẹ, nói: “ Con đã bảo mẹ gọi con 6h mà? Con vẫn muốn ngủ thêm chút nữa, tại mẹ mà con bị thức giấc sớm rồi!”. Mẹ ở đầu dây bên kia không nói gì chỉ im lặng, tôi liền dập điện thoại trong tức giận.

Tôi thức dậy rồi tắm rửa và đi làm.

Thời tiết thật sự rất lạnh, tuyết giăng khắp bầu trời, trời đất như bị phủ kín bởi gió tuyết.

Trong khi ngồi đợi xe buýt ở bên, tôi vừa giậm chân cho đỡ lạnh và che kín mặt lại cho đỡ gió.

Xung quanh bầu trời vẫn tối đen như mực, đứng bên cạnh tôi là hai cụ ông và bà tóc bạc phơ.

Tôi nghe cụ ông nói với cụ bà rằng: ” Bà xem cả đêm không ngủ, một vài giờ trước đã bắt đầu thúc giục tôi rồi, giờ lại phải đợi rõ lâu.”

Thì tại chuyến xe buýt đầu tiên vẫn còn 5 phút nữa mới tới.

Cuối cùng chiếc xe đã đến, tôi đã được lên xe.

Lái xe là một chàng trai trẻ, cậu đợi tôi vào trong xe rồi cho xe chạy ngay.

Tôi nói: “Này, cậu tài xế, ở dưới đó vẫn còn 2 cụ ông cụ bà đang đợi, trời tiết ngoài trời lạnh như vậy mà người ta đã phải chờ đợi một thời gian dài rồi. Sao cậu không đợi họ mà đã lái xe đi?”

Chàng trai trẻ mặt hơi ngượng ngùng rồi nói: “Không sao, đó là cha mẹ tôi! Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe buýt, họ đến để xem tôi thôi !!”

Lúc này nước mắt của tôi tự nhiên tuôn rơi, tôi đột nhiên nhớ tới đoạn tin nhắn mà ba tôi vừa gửi: “Con gái à, mẹ nói là bà không tốt, bởi vì bà ấy không ngủ được nên đã rất sớm tỉnh giấc. Mẹ lo con sẽ bị trễ nên mới gọi cho con sớm hơn.”

Người Do Thái có câu tục ngữ:

“Khi cha mẹ cho chúng ta một thứ, chúng ta chỉ biết cười. Khi con cái cho cha mẹ một thứ, họ chỉ biết khóc. “

Cảm ngộ:

Hãy luôn nhớ làm một người con hiếu thảo! Bởi vì trong cuộc sống này, người khiến cho bạn phải nợ nhiều nhất nhưng lại không bao giờ đòi hỏi sự hồi đáp chính là cha mẹ chúng ta. Do đó nhất định đừng bao giờ phàn nàn hay tức giận với cha mẹ…Hãy cố gắng hiểu họ hơn, biết ơn họ hơn, quan tâm đến họ nhiều hơn!

Khi bạn cho đi tình yêu, bạn sẽ nhận được tình yêu. Khi bạn gửi tặng đến người khác những lời chúc phúc chân thành thì bạn nhất định sẽ nhận được những phước lành như vậy.

Câu chuyện xúc động về tình cha

tình cha

Thời niên thiếu, nhiều người đã biết hút thuốc lá hoặc uống rượu vì cảm thấy như vậy trông rất “bảnh”. Nhưng sau khi lớn lên, họ thấy mình lúc ấy rất không hiểu chuyện và hối hận với những gì đã làm.

Trên mạng có một cô gái chia sẻ câu chuyện của mình, kể rằng chỉ một hành động của người cha khiến cô tỉnh ngộ, mọi thứ không phải là quá muộn.

Cô gái nói trước kia cô là một đứa con gái hư hỏng, biết hút thuốc, đeo vòng tai, nhuộm tóc. Hàng ngày cô đều chơi bời với lũ bạn xấu. Thành tích học tập của cô đứng thứ 3 từ dưới trở lên.

Cha cô rất đau lòng khi biết chuyện của con gái. Ông đánh cô một trận tơi bời rồi phạt cô quỳ gối trước bài vị của tổ tiên nhưng cô vẫn không chừa. Thời gian dần trôi qua, cha cô dần buông lơi và không còn đánh chửi cô nữa.

Do đó, cô dương dương tự đắc vì cuối cùng cha cũng không quan tâm đến cô. Một ngày, vào giữa khuya, khi đang chuẩn bị đi làm ca đêm, cha cô ngồi xổm xuống xoa chân của mình, biểu cảm rất đau đớn. Ông nhìn đồng hồ một chút rồi cố gắng đứng lên, bước đi khập khiễng, kiên trì đi làm.

Trông thấy cảnh này, cô khó có thể cầm được nước mắt, ngồi xổm ở cửa ra vào khóc một hồi rất lâu.

Sau đó, cô đã rất hối hận. Cô bắt đầu nhuộm tóc đen trở lại, tháo vòng tai ra và mở lại sách giáo khoa. Cuối cùng, cô tốt nghiệp với kết quả xếp top 10, rồi thi đậu vào trường cấp 3 công lập, tiếp theo là bước vào cánh cổng trường đại học quốc gia.

Cha cô vẫn còn rất quan tâm đến cô, luôn hỏi cô có đủ tiền tiêu không. Khi con gái về quê, ông thường dẫn con đi ăn món ngon dù mỗi bữa ông chỉ tiêu hết 20 nghìn.

Cô gái muốn nói với cha của mình: “Cảm ơn cha, người cha có bàn tay thô ráp, cảm ơn cha đã lo cho gia đình này. Cảm ơn cha đã dùng máu và nước mắt để đưa con đến một nơi cao hơn.”

“Những gì cha cho con không nhất định là tốt nhất nhưng đó là tất cả của cha.”

Xem thêm: