Gom bao kỷ niệm một thời tuổi thơ với những giấc mơ hồng

117

tuổi thơ

Đã bao năm sống ở nơi xa
Để hôm nay ta được trở về “nhà”:
Con phố nhỏ với những ngôi nhà nhỏ
Mà mênh mông thế bởi lòng ta.

Về đây ta sẽ được hoài xa
Rung động trái tim bình dị, hiền hòa:
Nhớ những lúc đùa vui nơi góc phố,
Bên hàng cây, cột điện đứng ôn bài,
Mấy cậu học trò thi đố xem ai
Bắt chuyện được những “Nàng tiên” cùng phố…

qua cầu

Mới thế đó mà nay thành nỗi nhớ,
Còn mãi với thời gian hay trong mỗi giấc mơ?
Cuộc đời nào chẳng có một tuổi thơ
Những năm tháng mộng mơ đẹp nhất.

Hoài xa vậy rồi trở về hiện thực
Vẫn đẹp, vẫn thơ, vẫn hạnh phúc tuyệt vời,
Vẫn sáng lên trong ánh mắt, nụ cười.

Hồng Phương