Những bài thơ Thiền hay, thẫm đẫm cảm ngộ kiếp nhân sinh

0
7509

Thơ Thiền là thể loại thơ do người tu luyện viết trong quá trình giác ngộ về giáo lý nhà Phật, hoặc Đạo. Thơ Thiền là một thể loại thơ đặc biệt, bởi để viết ra được thơ có “thiền tính” thì cần có tiêu chuẩn nhất định:

– Người viết là người tu Phật hoặc người có hiểu biết về Phật pháp.

– Là người có tâm tu Phật thì mới có thể đạt tới trạng thái thiền tịnh và viết ra các vần thơ đậm chất thiền.

– Cần có hiểu biết nhất định về các thể thơ cổ, nhất là Đường thi. Bởi chỉ có thơ cổ mới truyền tải được chất Thiền tính, ngày nay thể thơ tự do khiến cho ta cảm giác khá tùy tiện, không hợp để truyền tải chất thiền.

Cách để đọc các bài Thơ Thiền

Thực ra thơ thì đọc kiểu gì cũng được, không có bất cứ quy định nào cả. Nhưng để cảm nhận được cái hay cái sâu sắc của thơ thì bạn nên tạo cho mình một tâm thế để làm “thuốc dẫn” cảm nhận được cái sâu sắc của thơ.

– Đầu tiên là bạn hãy tĩnh lặng, có thể ngồi tĩnh, không suy nghĩ, không làm gì trong chừng năm phút. Thơ có cái hay riêng, ngoài ngôn từ thì nó còn có nhạc điệu và nội hàm. Những điều này nếu đọc nhanh như văn xuôi thì khó có thể cảm thụ được

– Bạn có thể tìm hiểu một chút về Phật Pháp. Các sách tìm hiểu về Phật pháp hiện nay khá là loạn, để đỡ nhọc công tìm kiếm, khuyên bạn nên đọc cuốn Chuyển Pháp Luân. Đây là cuốn sách có nhận thức về Phật Pháp rất sâu sắc lại viết dưới dạng ngôn ngữ hiện đại, bạn có thể đọc đi đọc lại vài lượt.

Dưới đây chúng tôi xin gửi một số bài tổng hợp về Thơ Thiền:

Một kiếp trần

Mình ta cô đơn cõi hồng trần
Thân như hoa rụng nắng ngoài sân
Gió cuốn ngàn mai về cõi vắng
Lang thang mình ta kiếp phong trần

Thế gian chớp mắt có gì vui?
Trần đời giá lạnh và đơn côi
Trăm năm một cõi ai còn mất?
Thành nấm mồ hoang buồn vậy thôi

Hoa vàng hé nụ, gió đung đưa
Lặng nghe một tiếng mõ buổi trưa
Ai đang tụng niệm kinh Đức Phật?
Xa kiếp hồi luân chút nắng thừa

Gã lang thang

Tu đạo dời xa chuyện trần thế

Ta nhớ chiều thu ấy lạnh lùng
Lá rơi xào xạc buồn mông lung
Người xưa đã khuất như làn gió
Còn trái tim phai chút mặn nồng

Nhân duyên đã hết còn vang bóng
Thăm thẳm trời xưa cặp má hồng
Tu đạo để quên chuyện thuở trước
Tình duyên trở về với dòng sông

Nam Minh

Quẩn quanh lục đạo luân hồi

Xuân vội vã rời đi qua ngõ
Hạ còn xa mưa chẳng kịp về
Sáng mờ sương trưa trời nắng gắt
Tiếng gọi đò vang vọng sông quê

Em lên phố áo màu lụa mới
Mẹ lặng thinh bên bữa cơm chiều
Cha đi sớm bóng in bên cửa
Chẳng bao giờ còn được thương yêu?

Có đôi khi nhìn trời tự hỏi
Ta từ đâu đến cõi đời này
Rồi về đâu khi tìm mỏi mệt
Câu trả lời chẳng một ai hay

Đời ngắn ngủi trăm năm một thoáng
Rồi quẩn quanh lục đạo luân hồi
Muốn siêu xuất chi bằng tu luyện
Đắc thân người nào dễ… tôi ơi !

Ảnh: huaban.com
Ảnh: huaban.com

Kim Thoa

Lợi danh thoảng nhẹ tựa mây khói

Bao nhiêu yêu thương thời bong bóng
Nhân duyên trần thế ai biết chăng?
Đời người giống như là quán trọ
Tá túc vài hôm phút chạnh lòng

Quanh năm quay cuồng với cuộc sống
Danh lợi làm ta hạnh phúc không?
Đêm khuya nghe gió thổi ngõ vắng
Ngẫm lại đời người buồn mông lung

Duyên đến duyên đi định sẵn rồi
Chỉ cần tâm thiện sẽ an vui
Lợi danh thoảng nhẹ như mây khói
Tự tại thong dong với nụ cười

Nam Minh

Tiếng thở dài!

Tỉnh dậy, lá vàng rơi chốn ngõ
Mùa thu chợt đến từ bao giờ?
Ta sống xô bồ quên năm tháng
Quên cả mùa thu, quên ước mơ

Cuộc đời mấy chốc mà trôi qua
Như một giấc mộng đêm năm nào
Luân hồi trả nghiệp bao đau khổ
Buồn vui trải mãi đến kiếp nào?

Gió thổi, khiến lòng ta se lại
Đời người cực khổ là vì ai?
Trong mê ở nơi tình nhân thế
Tự hỏi trời xanh tiếng thở dài!

Nam Minh

Đời người qua như giấc mộng…

Lang thang cõi mê vạn năm nay
Kiếp này kiếp trước bao đọa đày
Ân oán đời đời luân báo mãi
Khi nào mới hết chuyện đắng cay?

Danh lợi tiền tài tựa mây khói
Chỉ mấy chục năm có đáng chi
Vậy mà bao người lưu luyến mãi
Đến khi nhắm mắt còn lại gì?

tiếng cồng
Một tiếng cồng xưa chợt tỉnh giấc…

Bao năm cười khóc nơi cõi đời
Mà lòng vẫn thấy buồn chơi vơi
Tiếng cồng nơi đâu chợt tỉnh giấc
Đời người qua như giấc mộng thôi

Nam Minh

Yêu ghét buồn vui mấy kiếp người…

Một ngày, trước nhà hoa nở rộ
Mấy chốc từng cánh đã héo khô
Cuộc đời cũng ngắn ngủi như thế
Chìm trong luân kiếp chẳng bến bờ

Gió thổi lòng ta nghe lạnh lẽo
Trăng mờ che khuất đám mây trôi
Nhân gian trăm năm thật ngắn ngủi
Yêu ghét buồn vui mấy cuộc đời?

Lắng nghe mùa thu tiếng dế kêu
Một mình tỉnh giác trong đêm thâu
Cô đơn luôn theo người tu sĩ
Sóng vỗ ngàn thu, mấy kiếp sầu

Được mất chốn đây tựa mây khói
Bao nhiêu lợi danh, công dã tràng
Một lòng đi theo tu Đại Đạo
Đường về tiên giới, rộng thênh thang!

Nam Minh

Buồn vui  nơi thế gian 

Thân xác mươi năm là sẽ tan
Linh hồn vạn tuổi chẳng phai tàn
Người xưa hướng tới điều vĩnh cửu
Người nay dùng xác này hân hoan

Thiên đường ko có trên mặt đất
Chỉ là con người lừa dối nhau
Ai ai cũng đều thấm đau khổ
Hạnh phúc chỉ là tranh nhạt màu

Nơi cõi hồng trần ai có biết
Năm xưa sinh mệnh rất huy hoàng
Trải qua bao kiếp người biến đổi
Mà rớt xuống đây, buồn mênh mang

Đời người trôi qua trong chớp mắt
Buồn vui thế gian được mấy khi
Đường về trễ nải bao năm tháng
Đến khi chuyển thế còn lại gì!

Nam Minh

Nơi cõi hồng trần…

Từng năm, từng năm cứ trôi qua
Kiếp người tàn – nở như cỏ hoa
Bao kiếp trôi nổi cõi mộng ảo
Trong mê quên hết đường về nhà

Nơi cõi trần gian ai có biết
Năm xưa ta đã rất huy hoàng
Trải qua bao kiếp thăng rồi giáng
Cuối cùng đến đây, buồn mênh mang

cõi hồng trần
Nơi cõi hồng trần ai có biết

Thiên đường đâu có trên cõi đời
Tất cả như ảo mộng mà thôi
Hạnh phúc trôi qua trong chớp mắt
Cuộc đời cuối cùng là chia phôi

Ngắm bầu trời xanh, tự hỏi lòng
Thiên quốc – cố hương ở nơi nao?
Nghìn năm lang thang cõi nhân thế
Một phút tỉnh giác nơi cõi nào?

Nam Minh

Lưu lại nhân gian mấy nghìn năm

Thế gian ai cũng là như thế
Vui quá chốn đây quên đường về
Vẫy vùng trong bùn nhưng không biết
Đã quên rực rỡ chốn hồn quê

Lưu lại nhân gian mấy nghìn năm
Yêu ghét giận hờn như bóng trăng
Thiên Pháp vĩ đại của sinh mệnh
Phật quang phổ chiếu sáng vĩnh hằng

nghìn năm
Phật quang phổ chiếu sáng vĩnh hằng…

Sứ mệnh của mình, nay đã tỏ
Thệ ước vạn năm đến lúc rồi
Chữ tình nhiều kiếp bao duyên nợ
Cũng chỉ như nước chảy bèo trôi

Ta đứng nhìn theo phương trời xa
Duyên định nghìn năm chớp mắt qua
Cuộc đời từ nay thay đổi khác
Nhẹ duyên trần thế trở về nhà

Nam Minh

Ma nạn

Đông qua xuân lại tới
Đại Pháp truyền muôn nơi
Lòng người hướng Thiện niệm
Phật ân khắp cõi đời

Triệu năm mải tìm kiếm
Một con đường trở về
Đến một ngày giác ngộ
Vụt thoát khỏi cơn mê

Những ngày tháng trôi qua
Mong muốn trở về nhà
Dù trên đường Đại Đạo
Cạm bẫy trải đầy hoa

Đường về những ma nạn
Vững bước đại đạo hành
Gian truân chí không nản
Viên mãn tuổi thanh xuân

Nam Minh

Tĩnh lặng

Tĩnh lặng chốn trần thế
Nhân gian- đám bụi hồng
Vị Phật khẽ rơi lệ
Đời người buồn mênh mông

Đời người thật ngắn ngủi
Quên lãng trong luân hồi
Kiếp này hay kiếp trước
Buồn như nhau mà thôi

Tĩnh lặng
Đời người thật ngắn ngủi
Quên lãng trong luân hồi

Những người thân kiếp trước
Kiếp này đã quên rồi
luân hồi bao cay đắng
Mau chóng trở về trời

Đường về những ma nạn
Vững bước đại đạo hành
Gian truân chí không nản
Viên mãn tuổi thanh xuân

Nam Minh

Triệu năm mải tìm kiếm, một con đường trở về

Đông qua xuân lại tới
Đại Pháp truyền muôn nơi
Lòng người hướng Thiện niệm
Phật ân khắp cõi đời

Thân đáng giá nghìn vàng
Tu luyện dời thế gian
Vạn năm sau chẳng gặp
Đừng quản chuyện gian nan

Đại pháp
Thân đáng giá nghìn vàng, tu luyện dời thế gian…

Sáng Thế Chủ hạ giới
Đem Đại Pháp hồng truyền
Vũ trụ trùng tổ mới
Pháp Luân chuyển càn khôn

Triệu năm mải tìm kiếm
Một con đường trở về
Ngày chính Pháp toàn thịnh
Vụt thoát khỏi cơn mê

Nam Minh

Lạc bước cõi hồng trần

Lạc bước nơi cõi trần
Đã quên chính bản thân
Kiếp này qua kiếp khác
Yêu, ghét, hận, si, sân

Quê nhưng cũ của mình
Thật mỹ diệu vô cùng
Chúng sinh chờ mòn mỏi
Trong lệ dài lung linh

lạc bước
Ngôi nhà thật của mình

Ta trong cõi vô minh
Quên thệ ước của mình
Mê mờ nơi cõi tục
Lợi sắc cùng hư vinh

Nam Minh

Mộng về quê cũ

Kiếp sống trần gian kể cũng buồn
Vui trong chớp mắt, lệ lại tuôn
Gió thu buổi sớm, sương lạnh lẽo
Hát xong mấy khúc, đàn lại buông

Lang thang sớm tối, đời phiêu lãng
Sinh lão bệnh tử, ai khóc thương
Mộng về quê cũ còn xa lắm
Lưu lạc hồng trần, hồn vấn vương

Gã lang thang

Người tu sĩ

Bao nhiêu yêu thương thời bong bóng
Nhân duyên trần thế ai biết chăng?
Đời người giống như là quán trọ
Tá túc vài hôm phút chạnh lòng

Gió lạnh, màn đêm, tiếng dế kêu
Một mình lặng lẽ trong đêm thâu
Cô đơn nặng gánh người tu sĩ
Sóng vỗ trường giang mấy kiếp sầu

tu sĩ
Một mình lặng lẽ trong đêm thâu

Thời gian trôi qua như giọt nước
Đầy cả tháng năm, đầy oán ai
Vui buồn có khi nào biết trước
Nay vui – mai cỏ mọc u hoài

Gió lạnh, mây bay về cuối phố
Nhân gian bụi phủ mấy tầng không
Ngồi tĩnh lặng nghe từng giọt nước
Quê cũ nghìn xa bỗng chạnh lòng

Nam Minh

Cõi trần thế

Gió mùa đông lạnh lẽo
Một mình ta bâng khâng
Cuộc đời như gió cuốn
Như lá rụng ngoài sân

Nhiều lúc ngồi suy nghĩ
Luôn tự hỏi vì sao
Sinh ra để rồi chết
Nghe sóng vỗ thì thào

Bến mê
Gió mùa đông lạnh lẽo. Một mình ta bâng khâng (pinterest.com)

Thời gian như gió cuốn
Tóc đã bạc mái đầu
Còn gì đâu ước muốn
Khi đã nằm huyệt sâu

Lang thang cõi trần thế
Ngàn năm nơi bến mê
Kiếp này được Phật độ
Đã thông tỏ đường về

Nam Minh

‘Phản Bổn Quy Chân’

Quẩn quanh vòng danh lợi
Bao toan tính nhọc nhằn
Mai sau tàn hơi thở
Mang gì ngoài xác thân?

Những hơn thua được mất
Thoảng qua như mây trời
Oán ân đời chồng chất
Trả khi nào cho vơi.

được mất
Những hơn thua được mất. Thoảng qua như mây trời (Ảnh: pinterest.com)

Sống theo Chân Thiện Nhẫn
Vạn dữ cũng hóa lành
Đường về hoa khai nở
Mau “Phản Bổn Quy Chân “

KT

Hãy ngộ hãy ngộ!

“Nhân thân nan đắc
Trung thổ nan sinh” *
Phật pháp khó tìm
Hãy ngộ hãy ngộ

Cơ duyên vạn cổ
Chỉ có một lần
Bể khổ trầm luân
Cớ chi tham luyến

trầm luân
Bể khổ trầm luân Cớ chi tham luyến

Cầu chi thăng tiến
Cầu chi lợi danh
Vì chi tranh dành?
Tạo nghiệp tạo nghiệp

Từ muôn vạn kiếp
Nay Pháp truyền ra
Ngay trước cửa nhà
Vô cùng trân quý

Hữu tâm vô ý
Cơ hội qua đi
Sẽ chẳng còn gì
Hãy ngộ hãy ngộ

Hồng Nhung

Chân tu Đại Pháp! 

Tôi ở đằng đông khi nắng lên
Có đồi hoa dại… cánh hoa mềm
Dã Quỳ cứ cuối thu là nở
Để báo mùa xuân đang đến bên

Bạn ở nơi nào quanh chốn đây ?
Ngày xưa hẹn ước đến nơi này
Chân tu Đại Pháp… mang lời nguyện
Đánh thức người đời đang giấc say !

Bạn ở nơi nào quanh chốn đây ? Ngày xưa hẹn ước đến nơi này (Nguồn ảnh: wattpad.com)

Đã trải bao mùa gió tuyết sương
Mưa qua nắng lại khắp con đường
Vững vững kiên trì không ngại khổ
Vén áng mây mờ trông cố hương

Kim Thoa

Khách trọ trần gian

Ta là khách trọ trần gian
Xuống trần ghé tạm vội vàng rời đi
Có gì lưu luyến say mê
Dùng dằng níu kéo đường về chậm chân

Nhạc thiên thai tiếng trong ngần
Như chờ đợi như bần thần tiếc thương
Đừng mê đắm.. chớ vấn vương
Trăm năm lựa chọn trầm luân phí hoài

Dễ đâu đắc được hình hài
Cơ duyên chỉ một lỡ mai muộn màng
Đã qua rồi những gian nan
Phong ba bão tuyết cũng tan… ta về!

Kim Thoa

Hư vô gợi thiền

Mưa xa tiếp nối mưa gần
Mưa bay thong thả trắng ngần tự do
Đồng xanh thêm những cánh cò
Như tranh thủy mặc hư vô gợi thiền

thủy mặc

Từ ta chơi với thiên nhiên
Khu vườn nho nhỏ rất nên thơ này
Cỏ cây coi thế mà hay
Đã thơm cuộc sống lại say tình người

Bụi mưa bay khắp đất trời
Vào trong lòng nữa như lời ca dao
Đã nghe hương vị ngọt ngào
Đến từ hoa lá ướp vào hồn thơ.

Như Anh

Cõi thiền 

Chùa Tiêu (*) một sớm tôi về
Trắng mây Kinh Bắc, thị xòe bóng trưa
Ngước lên “Bất nhị môn” (**) xưa
Thiền tâm một lối, nắng mưa mấy tầng.

cõi thiền

Nghìn năm rêu ngấn bàn chân
Nghe trong thanh vắng thoảng ngân chuông vàng
Vạn đêm trăng lọt mắt sàng
Xoay tròn hạt gạo thênh thang đất trời.

Nâu sồng nợ kiếp luân hồi
Một vương triều Lý rạng ngời muôn sau
Ngàn năm nối gót chân nhau
Cõi thiền thăm thẳm mai sau vẫn đầy.

Sao Khang

Thoát cõi mê

Những ngày tháng năm ấy
Cười duyên dưới nắng vàng
Nhưng giờ ngồi ngẫm lại
Chỉ còn buồn mênh mang

Đời người thật ngắn quá
Đi đâu và về đâu
Rồi một ngày lỡ bước
Đã không thể quay đầu

Thân người không dễ đắc
Ngàn năm chỉ một lần
Luân hồi bao nhiêu kiếp
Đến khi nào thoát mê?

Nam Minh

Thánh ca về Đức Phật Chủ

Đức Phật Chủ hạ giới
Đem Đại Pháp hồng truyền
Vũ trụ trùng tổ mới
Pháp Luân chuyển càn khôn

Những đệ tử Đại Pháp
Tới từ tầng cực cao
Đang trợ Sư chính Pháp
Cả vũ trụ nhìn vàoNước mắt những vì sao
Thành hồ sen thiên giới
Kim Liên tỏa thanh cao
Vì chúng sinh hạ giới

Đông qua xuân cũng tới
Đại Pháp truyền khắp nơi
Người người hướng Thiện niệm
Phật ân mãi muôn đời

Nam Minh

Dạo bước cõi hồng trần

Ước mơ tan theo gió
Hoài bão nhòe hư không
Ta là một tiên khách
Dạo bước cõi hồng trần

Đường về nơi thiên thượng
Hỏi có ai tỏ tường?
Nhân gian chỉ như mộng
Ân oán và yêu thương

hồng trần

Vinh nhục nơi cõi đời
Chỉ là mây khói thôi
Tĩnh tại lòng tu đạo
Phật quang chiếu rạng ngời

Nam Minh

Nhân sinh – kiếp vô thường

Mây xanh xanh lắm ngày nắng nhạt
Gió lạnh se se lúc giao mùa
Bàn tay khô ráp đời cơm áo
Héo cả môi cười bởi gió mưa

Trăng cuối mùa đông mờ giữa sương
Mắt dõi xa xăm ở cuối đường
Trăm năm tìm mãi chừng nghe mỏi
Mới hiểu nhân sinh kiếp vô thường

Cành khô đã điểm vài nụ nhỏ
Ẩn hiện trong sương những ánh hồng
Kiên trì gió tuyết Đào khoe sắc
Mạnh mẽ vươn mình trong bão dông

KT 

Tạm nghỉ chân nơi quán trọ trần gian

Bể trần bụi đất lấm lem
Gió sương khổ nạn chất lên thân tàn
Mong đi về ánh hào quang
Theo Chân Thiện Nhẫn soi đường chúng sinh


Gian nan đến mấy cũng cười
Mặc dù nước mắt cũng rơi đôi lần
Trần gian quán trọ nghỉ chân
Mai rời đi vội có khuân được gì?

Kim Thoa

Tọa thiền

Rảnh rỗi ngồi khoanh thấy thảnh thơi
Tâm theo gió động liễu tơ mành
Không mơ thấy cảnh mây trôi nhẹ
Hồn cứ nhấp nhô những tầng trời.

Hà sa rộng lớn khắp thiên hoàn
Trải từng nỗi nhớ với ngọc trăng
Thân cao thấy lòng sao vời vợi
Cất bước theo sau những niệm hoài.

Trời xanh chuyển những áng mây lành
Bỗng đâu ghì chặt núi Thái Sơn
Giữ thân tâm ý ngay trong động
Thoát sao khỏi đó để tu hành.

Núi chồng càng lớn níu thần bay
Tâm sao bất loạn chốn đọa đày?
Hỏi trăng, trăng buồn trôi trôi nhẹ.
Hỏi gió, gió vờn nỗi bi ai.

Canh dài thêu dệt những điện đài.
Bước sao ra khỏi đám bùn nhơ
Liễu tình còn chặn ngoài khung cửa
Cửa chẳng cài then vẫn níu hài.

Năm trăm năm đó vẫn đợi hoài
Bỗng nghe tiếng nhạc réo bên ngoài
Tháo chân ngàn trùng sao tan biến
Hết có canh giờ ngỡ vạn năm.

Hồng Nhung

Kìa xem mây nổi giữa đời bể dâu

Thị thành chẳng muốn
Về quê chẳng ham
Cõi Tiên vòi vọi
Cõi người,
Tích, tịch,
tình,
tang..

Phố phường chật chội,
Trong nhà trống không.
Hạt bụi bé tí,
Mà sao mênh mông?

Hạt bụi bé tí, mà sao mênh mông?
Ngân Hà ức triệu,
Sao bé đến vô cùng?
Giàu sang, chức tước
Tranh đoạt không ngừng
Danh, Lợi, Tình đều muốn đủ
Về cát bụi,
chỉ tay không!

Nhốn nháo trên một hạt hồng trần
Mình là thằng hề ngơ ngác
Bạn bè mình đâu có khác
Diễn những vai hề,
mà chưa hề kinh ngạc!

Dưới kính chiếu yêu của Thượng Đế
Ngài mở to mắt,
Từ Bi mỉm cười.

Ngài mở to mắt, từ bi mỉm cười…
Thương cho,
thân phận,
kiếp người…
Loài vi trùng nhỏ bé
Cứ tưởng qua cơn dâu bể
Vũng hóa thành đồi
Là một cuộc đổi ngôi…

Kìa xem mây nổi
Thoáng bóng chim câu…

La Vinh

Loanh quanh ngó cuộc nhân sinh

Ra khỏi nhà,
Đường ngang, ngõ dọc.
Dạo xe loanh quanh
Lại gặp ngõ dọc, đường ngang.

Thôi về,
cho hết lang thang
Theo hương trầm thoảng,
Vào đường tâm linh.

Trên cao,
ngó cuộc nhân sinh
Một thời lấm láp,
Có mình ở trong…

La Vinh

Cõi trần, một kiếp mà thôi…

Thôi, đừng gượng nữa làm gì,
Tự Nhiên như thế, tùy kỳ tự nhiên.
Tàn đông rồi Tết, tất niên,
Ngày mai, ngày mốt, triền miên luân hồi.
Cõi trần, một kiếp mà thôi.
Chẳng rong chơi, phỏng thiệt thòi lắm ư?

Đời tàn héo, đời âm u?
Ai người sung sướng, ai thu lợi quyền?
Mấy ai thấy hết nhân duyên?
Trăm năm mây nổi, về miền viễn du?

Kiếp xưa vụng dại đường tu,
Kiếp này vụng dại, cũng như kiếp nào
Lợi, Danh,Tình vẫn xôn xao
Nào ai vượt thoát, để vào mênh mông?

La Vinh

Trôi trong niềm yêu thương

Lắng hồn trong như sáng,
Bao tròn quanh hạt sương,
Cả một bầu mát rượi,
Long lanh niềm yêu thương…

sinh nhật

Xin gửi vào vũ trụ,
Phần thánh khiết nhẹ nhàng,
Những nỗi buồn rười rượi,
Như lá rơi nhẹ nhàng,
Như nắng thu vời vợi,
Đưa ta về mênh mang…

Giọt sương cong ngời ngợi,
Ta ngồi trong nắng vàng..
Trong tinh khiết vũ trụ,
Chẳng hoài niệm lang thang…

Ta giã từ vụng dại,
Ta giã từ hỗn mang,
Tiếng ầu ơ vọng lại,
Lời Mẹ ngời vô thanh..

Ôm giọt sương tròn mãi,
Trong nắng vàng không phai..
Ôm tuổi thơ còn mãi,
Ta trôi về tương lai…

Anh Vũ

Kiếp người bèo dạt, mây trôi

Từ trong khoảng sáng – tối này,
Tôi xin dâng, những tháng ngày, đã qua…
Bao vui, bao khổ, xót xa,
Bao lần gãy cánh, la đà phận tôi…

Kiếp người bèo dạt, mây trôi
Bao dính mắc, trói chân rồi, sao bay?
Ai hay đây tháng kia ngày
Danh, Lợi, Tình – Một vũng lầy, đớn đau…

Xin dâng thế giới không màu,
Lòng Sen trong trắng, chẳng cầu thấp cao
Sông Ngân sao chảy dạt dào,
Xô quá khứ, vào chốn nào, lãng quên…

Hương Sen, gió Hạ gọi tên,
Tâm vàng ngàn đóa dâng lên tháng này!
Bao Sen nở, giữa đầm lầy,
Tháng Năm mùa giác, sum vầy đầy Sen!

La Vinh

Thệ ước chư thần trong cõi mê…

Hồng trần danh lợi quấn quanh người
Tranh đấu ngược xuôi chẳng thể cười
Một ngày bỗng tỏ duyên trần thế
Buông bỏ lợi danh, cầu đạo Trời

Nhân gian thịnh suy nghìn năm nay
Thế đạo hưng vong, có ai hay?
Đời người sinh ra thời mạt kiếp
Chỉ để tu lên thoát cõi này

Thệ ước
Đời người ngắn ngủi trong mưa gió
Chỉ để tạo duyên một kiếp này…

Tiếng vọng ngàn xưa vang vọng về
Thệ ước của thần nơi cõi mê
Cát bụi phủ mình không lùi bước
Cứu độ chúng sinh – vang lời thề

Gian nan khổ ải nào chưa trải?
Gió tuyết, mưa sa, đâu có hề!
Bạc đầu bởi sương rơi buổi sớm
Vững bước, tinh tấn phá cõi mê

Nam Minh

Sứ mệnh

Thế gian người nào chẳng như thế
Chìm đắm lợi danh quên chốn về
Thiên quốc nơi xa, chẳng còn nhớ
Chỉ biết vui buồn nơi cõi mê

Sứ mệnh
Lưu lại nhân gian mấy nghìn năm…

Đã ở nhân gian mấy nghìn năm
Yêu ghét buồn vui như bóng trăng
Mong chờ một ngày được đắc Pháp
Phật quang phổ chiếu theo tháng năm

Sứ mệnh bao kiếp, nay đã tỏ
Thệ ước ngàn năm lại sáng ngời
Ân ân ái ái chuyện duyên nợ
Cũng đành mặc lòng cho nước trôi

sứ mệnh
Sứ mệnh thiên kiếp, nay đã tỏ

Mây trắng nghìn năm vẫn còn trôi
Duyên định bao kiếp chớp mắt qua
Cuộc đời từ đây sẽ đổi khác
Nhẹ duyên trần ái, ta về nhà

Nam Minh

Kẻ phàm trần thăm cõi tiên

Đêm khuya tĩnh lặng trăng mờ tỏ
Vơ vẩn suy tư chuyện cuộc đời
Tử sinh được mất là quy luật
Hà cớ gì tranh đấu tả tơi?

Trần đời có mấy ai thấu hiểu
Danh lợi sẽ qua như chợ chiều
Đến khi ngẫm lại thì đã hết
Chỉ còn lại bến cạn cô liêu

Đêm nay tư tưởng không còn loạn
Bởi đắm chìm trong tiếng nhạc thiền
Âm thanh mỹ diệu từ thiên thượng
Đưa kẻ phàm trần thăm cõi tiên.

Kim Thoa, Hy Vọng

Tỉnh mộng trần gian trở về

Cuối thu chiếc lá rơi vàng
Con đường lá đỏ cõng ngàn ngựa xe
Ruổi rong năm tháng đi về
Khóc cười chìm nổi ham mê lạc đường
🍃
Chỉ vì đôi chút vấn vương
Chỉ là cây cỏ giọt sương thôi mà
Mai này tàn úa phôi pha
Buồn vui chưa thắm đã ra đồng nằm

tỉnh mộng
🍃
Mấy ngàn năm mấy ngàn năm
Nhớp nhơ một lớp hồng trần quanh thân
Đi không nổi ở chẳng đành
Phủi đi những bụi cho chân nhẹ nhàng
🍃
Có nơi tỏa ánh hào quang
Đợi người tỉnh mộng trần gian trở về 🍃

Kim Thoa

Ngắm bầu trời xanh

Một con đường nhỏ chạy uốn khúc
Hai bên đồng lúa mọc xanh rì
Xa xa bóng cây ngôi nhà nhỏ
Cụ già cắt cỏ lặng lẽ đi

Có loài hoa trắng nở cuối mùa
Mong manh sương sớm tỏa hương xưa
Gió đông cuộc đời thổi tê tái
Mèo con ngoan ngủ thuở ban trưa

Mình ta lặng lẽ trong buổi chiều
Nhớ lại những nỗi niềm thương yêu
Những gì đã qua như giấc mộng
Cuộc sống chỉ là để lãng quên

Tiên giới nơi đâu mới là nhà?
Trở về thật khó, vì đường xa
Bao tâm chấp trước khó buông bỏ
Quê cũ chỉ là mộng đã qua?

Hy vọng

Xem thêm: