Vì sao dù lễ vật thịnh soạn mà không được Đức Phật phù hộ?

Vì sao dù lễ vật thịnh soạn mà không được Đức Phật phù hộ?

Để được Đức Phật phù hộ độ trì, con người không nên chỉ chăm chú vào lễ vật thịnh soạn hay công cán bỏ ra, mà còn một điều rất quan trọng khác nữa.

Một người rất tín Phật và vào đúng ngày Phật đản đã chuẩn bị lễ vật chu đáo, không quản công sức tự trèo núi cao qua ngàn bậc để mong được Đức Phật phù hộ.

Đức Phật.

Ảnh: shutterstock.

Ngôi chùa mà người này cất công mang lễ vật tới dâng lên Đức Phật được cho là rất thiêng, nằm tít cao trên núi.

Phật tử này họ Chu, bình thường rất chăm đi lễ chùa, và lần này thành tâm lên núi lễ Phật để cầu được phù hộ độ trì. Họ Chu trèo hết bậc này tới bậc kia, nửa ngày rồi mới đi được lưng chừng núi. Mệt mỏi, nắng gắt, mồ hôi chảy ướt đẫm áo, nhưng họ Chu vẫn quyết tâm giữ gìn lễ vật dâng lên Đức Phật để tới bằng được ngôi chùa trên đỉnh. Đến lúc mệt quá rồi, họ Chu bèn tạm nghỉ, đặt đồ lễ lên chiếc bàn mang theo. Họ Chu tuy mệt nhưng vẫn rất hứng khởi, trong lòng chắc mẩm sẽ được Phật độ trì vì mình không quản khó nhọc tới thành tâm làm lễ. Đúng lúc đó xuất hiện 1 ăn mày rách rưới. Ăn mày lân la tới gần và bày tỏ rằng cũng muốn lên núi lễ Phật xin cứu khỏi cảnh khốn khổ này. Họ Chu thấy vậy cảnh giác, sai gia nhân canh chừng cẩn thận đồ lễ.

Cuối cùng họ Chu cũng tới được chùa thiêng, sắp bày lễ dâng Phật rồi kính cẩn chắp tay vái, cầu xin. Xong nghi lễ họ Chu thấy hết mệt hẳn, tinh thần phấn chấn nghĩ rằng mình sẽ được Đức Phật phù hộ độ trì vì lòng thành kính.

Vừa hay khi ra khỏi cửa lại chạm trán ăn mày lúc nọ. Ăn mày nhìn rất thảm thương, đói lả, giơ tay run run nói câu cầu cứu: “Xin người làm ơn làm phúc bố thí chút gì để tôi ăn. Tôi nhịn đói đã mấy ngày nay, hãy thương xót tôi mà rủ lòng từ bi. Đồ cũng lễ của người nhiều quá, tôi chỉ cần một chút thôi là đủ rồi”.

Tuy nhiên họ Chu nhìn thấy ăn mày quá bẩn thỉu, nhếch nhác, tỏ thái độ coi thường và ghê tởm: “Tránh ra chỗ khác đi, đồ hôi thối bẩn thỉu, đừng làm vấy bẩn đồ cúng lễ của ta. Ta mang đồ này về cho vợ con ăn chứ loại như nhà người sao mà được đụng vào?”.

Ăn mày vẫn tiếp tục cầu xin, quỳ gối xuống nài nỉ: “Xin người hãy rủ lòng thương bố thí cho chút đồ ăn thôi, tôi đói quá rồi, tôi không thể sống nữa nếu không có gì để ăn”.

Họ Chu thấy vậy sợ ăn mày nhảy vào cướp đồ cúng lễ nên vội vàng thu gom hết rồi xuống núi. Ăn mày đói lả, đêm đó qua đời.

Còn họ Chu về nhà hí hửng tưởng rằng mình đã được Đức Phật phù hộ độ trì, nhưng mọi việc lại không như mong đợi. Công việc làm ăn ngày một tệ, sức khỏe kém đi, gia đình lục đục. Họ Chu thấy rất oan uổng, lại chạy lên ngọn núi và vào chùa, đứng trước tượng Phật mà trách rằng: “Nghe nói chùa này thiêng lắm, thành tâm cúng lễ là được phù hộ, vậy hóa ra tôi bị lừa rồi”.

Khi ấy một sư thầy bước ra, ra dấu chào họ Chu rồi nói: “Vì sao Đức Phật phải giúp thí chủ”.

Họ Chu đáp: “Ta không quản đường xá xa xôi núi cao hiểm trở, tự mình mang bao lễ vật đến dâng Đức Phật, vậy mà những điều cầu xin cỏn con thôi Ngài cũng không giúp ta là sao?”.

Sư thầy mỉm cười đáp rằng: “Thí chủ tự nghĩ mình thành tâm lễ Phật, nhưng tâm của thí chủ thực chất chỉ mong cầu tài, cầu danh và bình an, không hề có tâm từ bi lương thiện khi tới gặp Ngài. Thí chủ chắc chưa quên người ăn mày rách rưới mấy tháng trước? Nếu thí chỉ thực tâm hướng Phật, sẽ không để người này chết vì đói và rét đêm hôm đó. Đức Phật chỉ chứng cho tấm lòng từ bi lương thiện của con người, mâm cao cỗ đầy lễ vật sang trọng hà có ích gì đâu? Gặp người khốn khó mà không cứu giúp, không xứng được Đức Phật phù hộ độ trì”.

Thần Phật xét tâm con người, một người lương thiện không cần sắp lễ cao mâm đầy vẫn được chứng vì thực sự hướng Phật. Còn người chỉ chú tâm vào vật chất và nghĩ rằng làm thế đã đủ rồi thì quả thật rất sai lầm, sẽ không bao giờ được độ trì.

Biên dịch từ SecretChina

Xem thêm:

Sources:

BÀI LIÊN QUAN